Tôi vừa từ Sài Gòn ra Hà Nội trên chuyến bay của Vietnam Airlines lúc 14h40 ngày 14-9-2014. Những tờ báo phục vụ hành khách trên máy bay đều có bài viết về vợ chồng đôi vợ chồng ở Bình Dương đánh đập dã man con gái 4 tuổi. Nhìn cháu ảnh cháu Đỗ Thị Kim Ngân bị bố mẹ hành hạ đến biến dạng, người phụ nữ ngồi bế bên buột miệng “Đồ ác thú”.
Đúng là ác thú.
“Hỗ dữ không ăn thịt con” nên hành vi của Đỗ Trọng Minh (27 tuổi, ngụ TP Biên Hoà, Đồng Nai) và Nguyễn Thị Thuỳ Trang (26 tuổi, quê Vĩnh Long) là ác thú “lũy thừa”. Họ chính là ác thú.
Rồi pháp luật sẽ “nói chuyện” với họ.
Rồi nếu như lúc nào đó, chút lương tâm con người nếu còn, được “đánh thức” thì đôi vợ chồng này sẽ ân hận.
Đáng tiếc, tình trạng ngược đãi trẻ em ở Việt Nam đang không còn là cá biệt.
Ngược đãi trẻ em là thuật ngữ dùng chung để diễn tả các hành vi bóc lột, xâm hại, xao nhãng gây tổn hại cho trẻ em và có thể chia thành 2 nhóm xâm hại và xao nhãng. Theo số liệu của Bộ Công an, trong 10 năm qua số vụ xâm hại trẻ em, số đối tượng phạm tội và số trẻ em bị xâm hại có chiều hướng gia tăng nhất là số vụ xâm hại tình dục trẻ em. Theo đường dây tư vấn và hỗ trợ trẻ em những năm gần đây trẻ em bị xâm hại, bị bạo lực trong gia đình tăng gấp 3 lần, ở cộng đồng tăng gấp 7 lần, trong trường học tăng 13 lần.
Vụ việc vừa xảy ra ở Bình Dương, chỉ là vụ mới nhất, cũng chưa phải là vụ đau lòng nhất.
Vì sao?
Có nhiều nguyên nhân, nhưng các chuyên gia pháp luật đánh giá dưới góc độ pháp luật thì: tuy hệ thống pháp luật, chính sách, pháp luật nhà nước ta về bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em đã được điều chỉnh, bổ sung để đáp ứng những vấn đề nảy sinh và ngày càng hài hòa với Công ước Liên hiệp quốc về quyền trẻ em, nhưng còn thiếu quy định ràng buộc trách nhiệm của các cơ quan Nhà nước, các tổ chức xã hội, nhà trường, gia đình và các cá nhân trong việc bảo vệ trẻ em; tác dụng phòng ngừa các hành vi xâm hại, bạo lực đối với trẻ em của pháp luật chưa cao; cơ cấu tổ chức, các thủ tục và quy trình phòng ngừa, trợ giúp và giải quyết các trường hợp trẻ em bị xâm hại, bạo lực chưa được quy định rõ ràng.
Như vậy, ngoài các giải pháp để bảo vệ trẻ em về mặt chính trị, tuyên truyền, giáo dục, truyền thông, cần phải thực hiện ngay các giải pháp về pháp luật.
Đó là phải tiếp tục điều chỉnh, bổ sung pháp luật, chính sách về bảo vệ, chăm sóc trẻ em cho phù hợp với tình hình mới. Tăng khả năng phòng ngừa xâm hại trẻ em bằng pháp luật, chính sách. Xem xét bổ sung một chương riêng trong luật bảo vệ, chăm sóc giáo dục trẻ em về phòng, chống xâm hại, bạo lực đối với trẻ em. Và cuối cùng, cần phải tăng nặng khung hình phạt đối với loại tội phạm hành hạ người khác (Điều 110 Bộ luật HS), ngược đãi hoặc hành hạ ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con, cháu, người có công nuôi dưỡng mình (Điều 151 Bộ luật HS).
Bảo vệ trẻ em gần như là một trong những đặc điểm để nhận dạng về tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.
Vậy nên không thể chấp nhận các hành vi hành hạ, ngược đã trẻ em.
Phải có cách để loại trừ loại ác thú này ra khỏi đời sống xã hội.
Ấc thú đang quá nhiều bà con ơi?!
Nguồn: Báo Pháp luật Việt Nam, số thứ 2, ngày 15-9-2014


“ÁC THÚ” ĐANG RẤT NHIỀU