Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

TRẢO NHA



NGÔ ĐỨC HÀNH


TRẢO NHA

Chỉ là làng thôi, tên làng Trảo Nha
chỉ là gai thôi nanh vuốt nước nhà
chỉ là sông thôi muôn đời muốn chảy
chỉ là núi thôi một phía rú Hồng

Chỉ là cánh cò trắng đến nao lòng
chỉ là xanh thôi bốn mùa Can Lộc
chỉ là rượu thôi nồng nàn môi ướt
chỉ là em thôi trong suốt cuộc đời

Chỉ là sẻ chia hai tiếng con người
chỉ là cổng làng muôn đời nhân thế
chỉ là thoi đưa ngón tay thắp lửa
chỉ là vàng thôi óng ả cánh đồng

Chỉ là thế thôi em theo anh không
bến cũ dấu nằm trái tim dậy sóng
chỉ là Trảo Nha trong lòng nhượng bạn
buồm đã giong no gió. Ta về....

Năm 2016
NĐH

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2020

RƯỢU NGHÈN

NGÔ ĐỨC HÀNH


RƯỢU NGHÈN
Tặng Võ Hồng Hải

Bạn mời tôi nâng chén rượu Nghèn
tôi uống cả lang thang Ngàn Hống
và mềm môi một lời hò hẹn:
- sao khổ đau vẫn muốn tìm về?

Uống rượu Nghèn bạn dặn tôi không nhắm
tinh khiết ngàn năm trong cuống họng Việt Thường
Nguyễn Du đến Trường Lưu hát ví
câu chuyện kể Hoa Tiên trên bàn nhậu can gì?

Chẳng can gì đâu chỉ là can côộc tóc
thuở ông Đùng rẽ mây xuống dạy dân làm lúa nước
bàn cờ Tiên trải giữa mây trời
cô Tiên hiện về trên những ngón chân phơi

Rượu nghèn rân rân cả chiều dài cổ họng
Can Lộc đất không nhiều
trời xanh không thiếu
chưng bằng cặp mắt lá răm và eo thon con gái
bom nổ phía Trà Sơn, lược chưa kịp cài đầu

Mười cô gái ước mơ cô dâu
rượu vẫn để dành 50 năm có lẻ
rượu cưới hỏi và dâng vua tế lễ*
nguồn nước Trảo Nha vắt từ đá ong

Rượu Nghèn say Trường Sơn, dậy sóng biển Đông
Xuân Diệu đọc thơ tình làm đêm chùng nghiêng ngả
Đặng Dung, Đặng Tất quạt mo cau guốc gỗ**
đêm nàng Kiều thăng đường giải oan

Uống đến tận cùng say mấy trăm năm
câu hát thung thăng giữa miền ví giặm
uống rượu Nghèn bạn ơi nâng chén
bổ trửa quê nhà chẳng ai sợ lấm lưng!

18.10.21
NĐH

* Thứ nhất Vua ra, thứ nhì Trảo Nha mở hội
** Đặng Dung, Đặng Tất là 2 cha con đều là những tướng quân có công lao trong lịch sử dựng nước.

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014


Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Catrinel Menghia được cả thế giới biết đến với vai trò một siêu mẫu đắt giá. Với những đường cong hoàn hảo 89-61-89, năm 2001, siêu mẫu đến từ Rumani được vinh danh trong ngôi vị á quân của cuộc thi Tìm kiếm siêu mẫu thế giới do công ty Ford Model tổ chức. Với gương mặt hút hồn, cùng với những đường cong gợi cảm mê đắm lòng người, cô là gương mặt được các hãng thời trang săn đón.






Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

Tại sao khó có thể tự hào là người Việt Nam?


Đề tài này có thể rất tế nhị. Nếu là người Việt mà nói “tôi không tự hào là người Việt” thì chắc chắn sẽ bị “ném đá” như Hồi giáo ném đá những người ngoại tình. Một cuốn sách có tựa đề là “Tôi tự hào là người Việt Nam” mới xuất bản và đã bán hết 10000 cuốn đủ để nói đề tài này làm ấm lòng rất nhiều người như thế nào. Tôi chưa đọc quyển sách đó, nhưng đọc phần nhận xét của báo chí thì thấy hình như hàm lượng tri thức không cao (1). Đọc qua bài tường thuật một hội thảo cùng chủ đề cũng chỉ thấy những phát biểu chung chung. Vậy chúng ta có lí do gì để tự hào là người Việt Nam? Tôi nghĩ thành thật mà nói, chúng ta không có nhiều lí do. Khi tôi hỏi về câu này, nhiều người có học và suy nghĩ nói thẳng rằng họ không tự hào là người Việt Nam. Ở đây, tôi thử đóng vai một “devil advocate” về đề tài này.

Điều gì làm cho người ta tự hào là thành viên của một cộng đồng dân tộc? Nói đến tự hào dân tộc, có lẽ người Nhật có lòng tự hào cao nhất nhì thế giới. Năm 2008, kết quả điều tra xã hội ở Nhật cho thấy 93% người Nhật tự hào là người Nhật (2), và tỉ lệ này cao hơn Mĩ (85%). Con số này ở Nhật năm 1986 là 91%. Khi được hỏi điều gì làm cho họ tự hào là người Nhật thì 72% trả lời là yếu tố lịch sử, truyền thống và văn hoá, 43% trả lời là phong cảnh thiên nhiên. Ngoài ra, 28% chọn sự ổn định xã hội và an toàn, và 28% khác chọn đặc tính dân tộc làm cho họ tự hào. Người Nhật quá tự hào đến nỗi họ không nhận trợ giúp trong cơn bão Fukushima.

Riêng tôi muốn bổ sung những yếu tố trên và nghĩ đến 6 yếu tố sau đây: truyền thống và văn hoá, kinh tế, giáo dục & khoa học, xã hội ổn định, phong cảnh thiên nhiên, và trách nhiệm với cộng đồng thế giới. Phải nói ngay rằng xét đến 6 yếu tố này thì chúng ta rất khó mà tự hào là người Việt.

Truyền thống và văn hoá nghèo nàn & thiếu bản sắc tích cực

Thật khó chỉ ra một nét văn hoá đặc thù nào mang tính Việt Nam. Hỏi một người Việt Nam bình thường chỉ ra một nét văn hoá định hình Việt Nam, chắc chắn người đó sẽ lúng túng. Điều này dễ hiểu vì chúng ta khởi đầu từ một nền văn minh nông nghiệp (lúa nước) nhưng lại chịu ảnh hưởng bởi văn hoá Tàu cả ngàn năm. Hệ quả của sự ảnh hưởng đó để lại cho VN những đặc điểm mà chúng ta đều có thể nhận ra như tính vọng ngoại, chuộng bạo lực, tính vị kỉ, tính khoa trương bề ngoài và thiếu thực chất bên trong, v.v. Một nhà văn hoá xuất sắc là Đào Duy Anh từng nhận xét về người Việt Nam (trong “Việt Nam văn hoá sử cương”) như sau:

“Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh, nhưng xưa nay ít thấy có người trí tuệ lỗi lạc phi thường; sức ký ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, thích văn chương phù hoa hơn là thực học; Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm; Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp; Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục; Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng; Hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa thích hư danh; Thích chơi bời cờ bạc; Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng và dung hòa thì rất tài; Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo“.

Nói tóm lại những đặc tính về người Việt trên đây chẳng làm cho chúng ta tự hào. Những nét văn hoá đó càng lộ ra khi người Việt bắt đầu hội nhập quốc tế hay định cư ở nước ngoài. Chúng ta đã từng đọc và nghe những câu chuyện người Việt ăn cắp trong các siêu thị ở Nhật, Singapore, Úc, v.v. Chúng ta cũng từng nghe biết người Việt hám ăn và phung phí ra sao. Nhiều người biện minh rằng đó chỉ là số ít và chỉ tập trung vào một nhóm người ít học. Nhưng biện minh đó không thuyết phục, khi chúng ta biết rằng những người Việt ăn cắp ở nước ngoài là những người có học, là quan chức đang làm việc trong cơ quan công quyền, thậm chí đang hành nghề giảng dạy về đạo đức sống! Chúng ta cũng biết rằng sự hám ăn của người Việt nổi tiếng đến nỗi nhà hàng Thái Lan và Nhật phải để những tấm biển viết bằng tiếng Việt cảnh cáo. Phải nhìn nhận những thực tế đó, chứ không nên trốn tránh.

Ngay cả người Việt định cư ở nước ngoài cả vài chục năm vẫn giữ những bản sắc chẳng có gì đáng tự hào. Ở Úc, người Việt là một sắc dân có nhiều thanh thiếu niên ngồi tù. Cộng đồng người Việt ở Mĩ được xem là khá thành công, nhưng thực tế vẫn cho thấy đó là một cộng đồng nghèo và họ thường sống co cụm với nhau và thiếu khả năng hội nhập như cộng đồng người Nhật, Phi Luật Tân hay Hàn Quốc. Vì sống co cụm với nhau nên chúng ta dễ thấy bản sắc văn hoá của người Việt được duy trì như thế nào. Hãy đến những khu thương mại của người Việt ở Sydney, chúng ta dễ dàng thấy đó là những khu tấp nập buôn bán, nhưng nhìn kĩ thì sẽ thấy sự dơ bẩn, ồn ào, mất trật tự, và chen chúc chật hẹp. Nhìn kĩ hơn, chúng ta sẽ thấy hàng quán người Việt chỉ là ăn uống chứ không có những sinh hoạt mang tính văn hoá nào cả.

Về chính trị, VN cũng chẳng có gì đáng tự hào. Nền tảng chính trị VN trước đây (ở miền Bắc) và sau này (cả nước) lệ thuộc vào Tàu và Liên Xô. VN vẫn theo một chủ nghĩa lỗi thời và đã hết sức sống, một chủ nghĩa mà nơi khai sinh ra nó đã khai tử nó hơn 20 năm trước đây. Người Việt chẳng phát kiến được một chủ thuyết chính trị nào, mà chỉ rập khuôn theo chủ nghĩa Mao – Stalin. Không thể nào tự hào khi mà chính quyền ra rả mỗi ngày bảo người dân phải làm gì và giảng giải rằng yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!

Người Úc tự hào vì họ có nền chính trị dân chủ, mà trong đó người dân có tự do thực hiện hoài bảo của mình, và chính phủ không lên lớp dạy bảo người dân phải làm gì hay làm ra sao. Người Mĩ tự hào vì họ có một nền dân chủ ổn định và hào hiệp giúp đỡ nhiều nước khác trên thế giới. Người Việt chúng ta khó mà tự hào như người Úc hay người Mĩ về tiêu chí chính trị.

Nhiều người Việt Nam rất tự hào rằng VN đã đánh thắng các đế quốc sừng sỏ nhất như Tàu, Pháp, và Mĩ. Chiến tranh là giải pháp của người thích cơ bắp chứ đâu phải là biện pháp của người thông minh. Vả lại, chiến tranh nhân danh chủ nghĩa và đánh thuê hay đánh dùm cho kẻ khác thì càng chẳng có gì để tự hào. Nhưng để thắng Pháp, thắng Mĩ, thì hàng triệu người Việt phải hi sinh, và đất nước nghèo mạt cho đến ngày hôm nay. Đằng sau những cái vinh quang chiến thắng là biết bao sai lầm và tội các đã bị che dấu. Người Thái Lan tự hào vì họ tránh được chiến tranh và giữ được hoà bình. Người Nhật chấp nhận đầu hàng trong cuộc chiến quân sự nhưng lại thắng trên trận chiến kinh tế, và họ tự hào điều đó. Tôi nghĩ nếu VN tránh được chiến tranh mới là điều đáng tự hào, chứ chiến tranh –- bất kể thắng hay thua –- thì chẳng có gì đáng tự hào. Làm người hùng vài phút để sau này mang tật suốt đời và rách nát thì rất khó xem đó là niềm tự hào.

Thất bại về kinh tế

Cho đến nay, dù chiến tranh đã kết thúc gần 40 năm, VN vẫn là một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới. VN không có bất cứ một tập đoàn kinh tế nào làm ăn thành công; tất cả những “VINA” hoặc là đã thất bại thê thảm, hoặc đang trong tình trạng thoi thóp. Nói đến Hàn Quốc người ta nghĩ đến Samsung, Kia, Hyundai; nói đến Nhật người ta nghĩ đến Toyota, Honda, Mazda, Sony, Panasonic, Toshiba và vô số các thương hiệu khác; còn nói đến VN chúng ta không có bất cứ một thương hiệu nào trên thế giới. Đến một cây kim, vít ốc, VN vẫn chưa sản xuất đạt chất lượng.

Trước 1975 ở miền Bắc cuộc Cải cách ruộng đất đã để lại nhiều “di sản” tiêu cực cho nền kinh tế nông nghiệp. Trước 1975, có thể nói kinh tế miền Bắc không đáng kể, trong khi kinh tế miền Nam phát triển khá, tuy chưa bằng Hàn Quốc nhưng cũng tương đương hay xấp xỉ các nước trong khu vực Đông Nam Á. Nhưng sau 1975, với chính sách cải tạo công thương và hợp tác xã nông nghiệp đã dẫn đến tình trạng suy sụp kinh tế, sản lượng nông nghiệp suy giảm thê thảm, và đời sống người dân vô cùng khốn khó một thời gian dài. Gần đây, một loạt tạp đoàn kinh tế bị sụp đỗ đã gây thiệt hại đáng kể cho kinh tế nước nhà. Ngay cả hiện nay, mỗi năm có gần 50 ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Có thể nói không ngoa rằng trong suốt 70 năm qua, kinh tế VN đi từ thất bại này đến thất bại khác.

Bất cứ so sánh nào cũng khập khiễng, nhưng cần phải nhắc lại yếu tố thời gian rằng nước Nhật chỉ cần 20 năm là đạt được trình độ phát triển của các nước Âu Mĩ, Hàn Quốc cũng chỉ mất 20 năm để vươn mình thành một quốc gia tiên tiến, và gần nhất là Singapore cũng chỉ mất khoảng thời gian đó đến đưa thu nhập bình quân đầu người lên con số 55182 USD. Còn ở VN, thu nhập đầu người đến nay vẫn chưa đạt con số 2000 USD.

VN cơ bản vẫn là một nước nghèo. Theo World Bank, tỉ lệ nghèo ở VN tuy có cản tiến, nhưng vẫn ở mức ~21%. Ấy thế mà chính quyền VN thì tuyên bố rằng tỉ lệ nghèo chỉ 7%! Cái nghèo ở VN phải nói thật là thê thảm. Báo chí hôm qua mới đưa tin một em bé học sinh vì quá đói nên đã chết trên đường từ trường về nhà. Trước đó, một bà mẹ và 3 con đã vào rừng treo cổ tự tử vì nghèo đói. Ở miền Tây Nam bộ, một bà mẹ tự tử chết để người đi phúng điếu và lấy tiền đó nuôi con ăn học. Chưa bao giờ trong lịch sử VN có những trường hợp thương tâm như thế. Trong khi đó, có những đại gia bỏ ra hàng tỉ đồng để xây nhà cho chó mèo ở, có những người “đày tớ của nhân dân” sẵn tay vung tiền xây lâu đài, biệt thự cá nhân. Người Việt nào có thể nào tự hào khi đất nước có quá nhiều người nghèo như thế?

Giáo dục và khoa học làng nhàng

Những con số thống kê cho thấy người Việt Nam thiếu tính sáng tạo. Số bằng sáng chế đăng kí mỗi năm chỉ đếm đầu ngón tay và cũng chủ yếu do các công ti nước ngoài làm. Có năm VN chẳng có bằng sáng chế nào được đăng kí với nước ngoài. Số bài báo khoa học của VN trên các tập san ISI hiện nay chỉ khoảng 2000, chưa bằng số bài báo của một đại học lớn ở Singapore, Mã Lai, Thái Lan. Phần lớn (~80%) những bài báo khoa học của VN là do các nhà khoa học nước ngoài chủ trì hay giúp đỡ.

Người VN thường hay tự hào rằng VN có những người thợ khéo tay. Nhưng trong thực tế thì không phải vậy. Sự tinh xảo của người Việt chúng ta rất kém. Một người Pháp tên là Henri Oger (3) từng nhận xét về người Việt vào đầu thế kỉ 20 như sau:

“Thợ thủ công An Nam cũng bị nhận xét là kĩ thuật sơ sài, không được giảng dạy đầy đủ về nghề nghiệp, thiếu sáng tạo, không có những phẩm chất đã khiến cho người thợ ở châu Âu trở thành nghệ sĩ.”

Làm ẩu. Kĩ thuật sơ sài. Thiếu huấn luyện. Thiếu sáng tạo. Tất cả những nhận xét đó đều đúng. Không khó khăn gì để có thể đi tìm những bằng chứng thực tế làm cơ sở cho những nhận xét đó. Gần đây khi công ti thời trang Hermes muốn làm một cái cổng cho cửa hàng ở Hà Nội mà hết 5 đợt thợ VN làm đều không đạt, và cuối cùng họ phải nhờ đến một nhóm thợ từ Pháp sang để làm. Tôi đi qua cây cầu Nhơn Hội nhìn từ xa rất hoành tráng ở Qui Nhơn, nhưng đi trên cầu mới thấy họ làm rất ẩu, thô, và có khi nguy hiểm. Ngay cả cây cầu Rạch Miễu mới rầm rộ khánh thành cũng có nhiều vấn đề kĩ thuật, và cũng rất thô. Nhìn gần những tấm hình kí giả chụp trên cầu Rạch Miễu mới thấy cách làm của ta rất … hỡi ôi. Hình như người mình không có thói quen xem xét đến chi tiết, mà chỉ làm chung chung hay làm cho có mà thôi. Nhiều công trình của Việt Nam chỉ làm hình như nhằm mục tiêu khoe là “ta làm được”, rồi dừng ở đó, chứ không đi xa hơn. Thật ra, ngay cả “ta làm được” cũng không hẳn là làm được. Điều này rất tương phản với người Tây phương, những người mà khi làm cái gì họ cũng tính toán cẩn thận, xem xét từng chi tiết nhỏ, đánh giá lợi và hại một cách khách quan, v.v., cho nên khi công trình hoàn tất nó thường có chất lượng cao và lâu bền.

Việt Nam ta nổi tiếng làm gia công quần áo cho các công ti Tây phương. Quần áo họ gia công đẹp, và khi ra ngoài này, thường bán với giá rất cao. Nhưng còn hàng trong nước cũng do những công ti gia công đó làm với nhãn hiệu “chất lượng cao” thì sao? Nói ngắn gọn là chất lượng thấp thì đúng hơn. Họ cũng bắt chước may những cái cáo sơ mi hiệu Polo, Nautica, Tommy Hilfiger, v.v., nhưng nhìn kĩ thì họ bắt chước rất kém. Chỉ nhìn qua đường chỉ là thấy họ làm ẩu. Nhìn qua cách họ làm logo cũng dễ dàng thấy đây là đồ dỏm, bắt chước. Người Tàu cũng làm hàng nhái, nhưng họ nhái giỏi hơn người Việt. Hàng nhái của Tàu lợi hại đến nổi chúng ta khó nhận ra thật và giả. Còn hàng nhái của Việt Nam thì còn quá kém. Làm hàng nhái mà còn làm không xong thì chúng ta khó mà nói đến chuyện lớn được.

Do đó, có thể nói rằng người Việt thiếu tính sáng tạo, không tinh xảo và không khéo tay. Chẳng có gì đáng tự hào về giáo dục và khoa học. Có người lấy những tấm huy chương Olympic ra để tự hào rằng người Việt cũng thông minh chẳng kém ai, nhưng họ quên rằng đó chỉ là những con “gà chọi” chứ không hề đại diện cho đám đông dân số VN. Lại có người thấy người Việt thành công ở nước ngoài và nhận bừa đó là minh chứng cho sự thông minh của người Việt, nhưng họ quên rằng những người đó do nước ngoài đào tạo, chứ chẳng dính dáng gì đến VN. Kiểu “thấy người sang bắt quàng làm họ” như thế và kiểu lấy những tấm huy chương đó để tự hào là một sự ấu trĩ.

Xã hội bất an

Sẽ không quá đáng nếu nói rằng VN ngày nay là một xã hội bất an. Ở trên, tôi có nói người Việt chuộng bạo lực, và sự “ưa chuộng” đó thể hiện rất rõ trong thời bình. Tôi không rõ thống kê về tội phạm ở VN so với các nước khác ra sao (vì VN không công bố tỉ lệ này), nhưng vài số liệu gần đây cho thấy tình hình tội phạm càng ngày càng gia tăng. Trong thời gian 1992-1994, mỗi năm trung bình có 26344 vụ án hình sự được đưa ra xét xử ở toà; đến năm 2006-2008 thì con số này là 65761 vụ (4), một tỉ lệ tăng gần 2.5 lần!

Đặc biệt nghiêm trọng là tội phạm giết người. Mỗi năm số vụ tội phạm giết người là hơn 1000 vụ và đang có dấu hiệu gia tăng trong thời gian gần đây. Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở VN: chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết! Vẫn theo thống kê, trong các vụ án giết người, giết người do nguyên nhân xã hội chiếm 90%, phần còn lại là chiếm đoạt tài sản (10%).

Một trong những tội phạm đang kinh tởm nhất là buôn bán phụ nữ và trẻ em, và VN đứng khá cao trong loại tội phạm này. Số liệu thống kê từ năm 1998 đến 2006 cho thấy lực lượng chức năng đã phát hiện khoảng 5000 phụ nữ và trẻ em bị buôn bán!

Chưa hết, tội phạm cưỡng hiếp phụ nữ ở Việt Nam cũng có hạng trên thế giới. Theo một thống kê gần đây, VN ở hạng thứ 9 về tỉ lệ tội phạm và nạn nhân bị cưỡng hiếp thấp (5). Singapore đứng đầu bảng về an toàn cho phụ nữ. Việt Nam là nước tìm kiếm “sex” trên Google nhiều nhất thế giới (6). Thử hỏi, chúng ta có thể tự hào với thứ hạng như thế?

Đó là chưa kể một loại buôn bán phụ nữ khác được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, Singapore và Đại Hàn. Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái VN được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp cá biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy đồi về đạo đức xã hội.

Ở VN, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn, thậm chí chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở VN đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn ở du khách. Năm 2013 cả nước xảy ra 31,266 vụ tai nạn giao thông, làm chết 9805 người và bị thương 32,266 người (7). Con số này tăng hàng năm. Số tử vong vì tai nạn giao thông thậm chí còn cao hơn số tử vong trong thời chiến!

Phong cảnh thiên nhiên và môi trường xuống cấp trầm trọng

Một trong những yếu tố làm cho người Nhật tự hào và người Úc cảm thấy may mắn là đất nước của họ có môi trường sạch sẽ và cảnh quang thiên nhiên xinh đẹp. Còn Việt Nam, khách quan mà nói không có những cảnh quang thiên nhiên hùng vĩ như Mĩ hay Úc, không có một môi trường xanh tươi và vệ sinh như Nhật. Ngoài ra, điều kiện khí hậu nhiệt đới rất khắc nghiệt, làm cho con người dễ bị và uể oải và ảnh hưởng đến năng suất làm việc.

Việt Nam là một trong những nước có mật độ dân số cao nhất thế giới. Với sức ép của sự tăng trưởng dân số, môi sinh đang bị đe doạ nghiêm trọng. Nếu chỉ tính những con sông dài hơn 10 km, VN có gần 2400 con sống, và đó là một tài sản quốc gia, một nguồn tài nguyên rất lớn. Nhưng hiện nay, phần lớn những con sông đó đang chết. Hầu hết những con sông chảy qua thành thị đều bị ô nhiễm nặng nề. Còn những con sông nhỏ ở vùng quê đang trở thành những thùng rác khổng lồ. Tất cả gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khoẻ và sinh hoạt của người dân.

Việt Nam cũng không có những đền đài lịch sử hoành tráng hay tinh tế như China, Ấn Độ, Nhật Bản, Kampuchea. Nhiều đền đài, chùa chiềng, bia miếu ở ngoài Bắc đã bị tiêu huỷ trong thời “Cải cách ruộng đất”, và sau này là chiến tranh. Ngay cả những đền đài còn “sống sót” cũng không được trùng tu và bảo trì nên càng ngày càng xuống cấp thê thảm. Người Kampuchea qua bao năm chiến tranh vẫn còn đền Angkor Thom, Angkor Wat để lấy đó làm niềm tự hào. Nhưng Việt Nam nói chung không có những công trình kiến trúc tinh tế và càng không có công trình hoành tráng để người dân có thể lấy đó làm tự hào.

Bủn xỉn với cộng đồng thế quốc tế

Một nhóm nghiên cứu ở Âu châu gần đây công bố bảng xếp hạng gọi là “Good Country Index” (GCI) đã cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót! VN không tham gia kí vào các công ước của Liên Hiệp Quốc; tuy nhiên kiểm soát được sự tăng trưởng của dân số. Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen (8). Làm sao người Việt Nam có thể tự hào khi đứng chung với những nước đó?

Sự bủn xỉn của VN thể hiện rõ nhất qua đóng góp vào quĩ dành cho nạn nhân sóng thần ở Nhật vào năm 2011. Trong đợt đó, VN đóng góp 200,000 USD. Chỉ hai trăm ngàn USD! Chúng ta có thể lí giải rằng VN còn nghèo nên đóng góp như thế là hợp lí. Nhưng lí giải đó có lẽ không thuyết phục. Thái Lan đã giúp nạn nhân sóng thần Nhật 65 triệu USD và 15 ngàn tấn gạo (9). So với tỉ trọng GDP, đóng góp của Thái Lan hơn VN 100 lần. Chúng ta có thể nào tự hào với mức độ đóng góp chỉ có thể mô tả bằng hai chữ “bủn xỉn” đó?

Nói tóm lại, đánh giá trên 6 tiêu chí (truyền thống và văn hoá, kinh tế, khoa học-giáo dục, xã hội, phong cảnh thiên nhiên, và sống tử tế với cộng đồng thế giới), VN đều không có gì để lấy làm tự hào. Truyền thống không có gì nổi bậc, văn hoá không có nét gì nổi trội và đáng chú ý, kinh tế thất bại và người dân sống trong nghèo nàn và lạc hậu, không có thành tích gì đáng kể trong khoa học và công nghệ, xã hội bất an, môi trường bị xuống cấp trầm trọng, và cư xử không đẹp với cộng đồng quốc tế.

Ngược lại, VN đã và đang là một gánh nặng cho thế giới. Sau 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi và các nước phương Tây đã cung cấp nơi định cư (nhưng VN thì chẳng nhận người tị nạn từ Duy Ngô Nhĩ). VN cũng là nước chuyên xin xỏ: suốt năm này sang năm khác, quan chức VN ngửa tay xin viện trợ từ rất nhiều nước trên thế giới. Xin nhiều đến nỗi có quan chức nước ngoài phàn nàn nói “Sao chúng mày nói là chúng mày rất thông minh và cần cù mà cứ đi xin hoài vậy. Dân xứ tao phải làm lụng vất vã mới có tiền cho chúng mày”. Thật là nhục. Xin người ta thì nhiều mà khi người ta gặp nạn thì VN chẳng đóng góp bao nhiêu.

Nếu không xin thì cũng đi vay. VN bây giờ là một con nợ quốc tế. Nợ ngân hàng thế giới, nợ ngân hàng ADP, nợ đủ thứ ngân hàng và nợ đủ các nước. Chính phủ thì nói nợ công của VN là 54% (10), nhưng các chuyên gia độc lập thì nói con số cao hơn nhiều và ở mức báo động đỏ (tức là sắp vỡ nợ?) (11). Con số có lẽ quá lớn để cảm nhận, các nhà kinh tế học ước tính dùm cho chúng ta: mỗi một đứa trẻ mới ra đời ở VN hiện nay phải gánh một món nợ công 1000 USD. Có người biện minh rằng nợ như thế vẫn kém Mĩ, nước được xem là mắc nợ nhiều. Nhưng xin thưa rằng người giàu sản xuất ra máy bay (như Mĩ) mắc nợ rất khác với người nghèo không làm nổi cây kim và con ốc (như VN) mắc nợ.

Đã ăn xin và đi vay mà lại còn tham nhũng và hối lộ. Tham nhũng đã đến mức độ mà những người đứng đầu đảng và Nhà nước xem là “quốc nạn”, là đe doạ đến sự tồn vong của chế độ. Tham nhũng hiện diện ở mọi cấp trong chính quyền. Hầu như đụng đến các cơ quan công quyền, không hối lộ là không làm được việc. Ngay cả quan chức cao cấp (bộ trưởng, thứ trưởng) khi cần làm việc nhà vẫn phải hối lộ. Bổ nhiệm vào các vị trí trong trường học, bệnh viện, cơ quan Nhà nước, v.v. tất cả đều phải hối lộ, phải “chạy”. Nói trắng ra là mua chức quyền. Hối lộ trở thành một văn hoá sống và làm việc ở VN. Tham nhũng đã trở thành một nguồn sống của quan chức và những kẻ có quyền. Không ngạc nhiên khi VN bị Tổ chức Minh bạch Quốc tế xếp hạng tham nhũng hàng 116 trên 177 nước trên thế giới (12).

Còn trong quan hệ quốc tế thì nhiều quan chức nước ngoài nhận xét rằng các quan chức VN nói một đường làm một nẻo và có tính lươn lẹo. Điển hình gần đây nhất là vụ đặc phái viên Liên hiệp quốc về tôn giáo đã nói thẳng VN thiếu thành thật.

Do đó, không ngạc nhiên khi người VN cầm hộ chiếu VN ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Một bản tin mới đây cho biết VN đứng hạng 81 về hộ chiếu được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa (13), và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (80) và Campuchea (79). Tất cả những yếu tố đó cho thấy VN đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng.

Nhìn chung, Việt Nam như là một ông già nông dân nghèo khó nhưng thích trang hoàng bề ngoài, đầy sỉ diện nên thích làm anh hùng rơm, thiếu tính sáng tạo và tinh xảo nhưng lại hay khoa trương, và cư xử bủn xỉn hay quen nói láo với hàng xóm. Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai.

GS. Nguyễn Văn Tuấn
=====

(1) http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/195190/toi-tu-hao-la-nguoi-viet-nam.html; http://www.gallup.com/poll/163361/proud-american.aspx

(2) http://www.japanprobe.com/2008/01/25/poll-finds-93-are-proud-to-be-japanese/

(3) http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=71&News=2859&CategoryID=12

(4) http://www.tks.edu.vn/portal/detail/4701_79_61_Tong-quan-ve-muc-do-cua-tinh-hinh-toi-pham-o-Viet-Nam-qua-so-lieu-thong-ke-tu-nam-1986—2008.html

(5) http://ione.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/ba-lo/phuot/10-dat-nuoc-ti-le-toi-pham-cuong-hiep-thap-nhat-2912632.html

(6) http://www.nguoiduatin.vn/viet-nam-la-nuoc-tim-kiem-sex-nhieu-nhat-tren-google-a72394.html

(7) http://www.hvcsnd.edu.vn/vn/Acedemy/Tin-An-toan-giao-thong/207/3910/Tong-ket-tinh-hinh-tai-nan-giao-thong-nam-2013.aspx

(8) www.goodcountry.org

(9) http://boxitvn.blogspot.com.au/2011/03/thoi-hon-vao-con-so-thong-ke.html

(10) http://kienthuc.net.vn/tien-vang/giat-minh-tre-viet-moi-sinh-da-ganh-no-nghin-do-351367.html

(11) http://vi.rfi.fr/viet-nam/20140908-ap-luc-no-cong-tang-mot-cach-dang-ngai/

(12) http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/12/131203_corruption_survey_ti

(13) http://infonet.vn/ho-chieu-cua-quoc-gia-nao-duoc-uu-ai-nhat-the-gioi-post128135.info

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

Đó là lời chia sẻ của chị Ngô Thị Tuyết Hoàn, phó trưởng đoàn Xiếc 2 khi nói về những đam mê của một diễn viên, nghệ sĩ Xiếc trong từng đêm diễn cũng như trong suốt cuộc đời làm nghệ thuật của mình...

Khi nghệ sĩ xiếc biểu diễn những tiết mục của mình, mọi ánh mắt ngưỡng mộ lẫn khâm phục đều đổ dồn vào từng động tác của người nghệ sĩ ấy - đó chính là món quà khán giả đã dành tặng cho các nghệ sĩ xiếc và những tràng pháo tay chính là nguồn động viên tinh thần lớn nhất.

Chị Ngô Thị Tuyết Hoàn và chồng trong căn phòng của mình

Nhưng ít có ai nghĩ rằng, đằng sau những động tác tưởng chừng như đơn giản đó là cả một chuỗi ngày tập luyện gian khó, đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là đánh đổi cả một phần cơ thể của mình. Nhưng những khó khăn đó cũng không dập tắt được tình yêu nghề luôn khát khao cháy bỏng trong mỗi con người ở các nghệ sĩ xiếc. Và nghệ sĩ xiếc Ngô Thị Tuyết Hoàn - Phó trưởng đoàn xiếc 2 - Liên đoàn Xiếc Việt Nam, cũng là một trong những nghệ sĩ luôn vươn lên vì tình yêu nghề Xiếc, mặc kệ cho những đau đớn của cơ thể vẫn từng phút giày vò chị.

Ngô Thị Tuyết Hoàn là một nghệ sĩ thành công ở tuổi đời khá trẻ, khi mới kết hôn được vài tháng, trong quá trình tập luyện một chương trình mới để ra mắt công chúng thì chị bị tai nạn thương tâm. Vụ tai nạn đó tuy không cướp đi sinh mạng của chị nhưng lại cướp đi đôi chân lành lặn mà tạo hóa và bố mẹ đã ban cho chị. Vụ tai nạn vô tình tưởng chừng như cướp đi mọi ước mơ và những hoài bão của một người trẻ tuổi như chị nhưng bằng tình yêu thương, san sẻ, động viên của người chồng mới cưới, của bạn bè đồng nghiệp chị Hoàn đã gạt nước mắt đứng lên. Bỏ qua nỗi đau bị liệt nửa người, chị tấp tểnh cho những bước đi đầu tiên không bằng đôi chân của chính mình. Những khó khăn phía trước, người nghệ sĩ 37 tuổi này với 20 năm trong nghề đã có những huy chương thành công, được khen tặng đã bắt đầu lại tình yêu, đam mê nghề Xiếc của mình bằng một... chiếc xe lăn.

Gặp chị trong một buổi chiều Thu, chị kể cho chúng tôi nghe về những ước mơ và tai nạn thương tâm của chị nhưng lại gần như là thường thấy ở các nghệ sĩ đi theo ngành xiếc. Chị cho rằng, đam mê nào cũng cần đánh đổi, nhưng có lẽ đánh đổi bằng cả cuộc đời của mình thì ít có người nào đủ dũng cảm để xóa bỏ đi điều đó để thực hiện tới cùng những đam mê.


Những khó khăn không làm chị rời bỏ đam mê của chính mình

Sinh ra trong một gia đình không có truyền thống về nghệ thuật, lại càng không có ai theo ngành xiếc nhưng cô gái Ngô Thị Tuyết Hoàn đã bị "bén duyên" từ hồi nhỏ khi trốn bố mẹ đi xem xiếc đu dây ở gần nhà. Nhìn những nghệ sĩ cứ nhào lộn trên không trung, mang theo cả ước mơ, cả khát vọng và cả sự ngưỡng mộ của cô bé chỉ có vài tuổi đó. Là một cô gái dân tộcMường sống ở vùng cao, không được tiếp xúc đủ đầy với những đồ nghề phục vụ cho ước mơ của mình. Chị Hoàn chỉ biết tập luyện bằng trí nhớ non nớt của một cô bé 7- 8 tuổi khi được rảnh rang một chút thời gian khi xong việc nhà. Chị tập luyện bằng những đồ vật kiếm được như cái chai nhựa, quả bưởi hay những chiếc dây thừng được vắt ngang qua thân cây. Năm 11 tuổi, chị một mình trốn bố mẹ xuống Hà Nội để đăng ký thi thử khi nghe tin trường Xiếc tuyển sinh. Có lẽ ông trời đã "vận" vào người chị cái "nghiệp" của ngành xiếc, nên bằng nỗ lực của mình chị đã được trúng tuyển ngay kỳ thi năm đó.

Quá bất ngờ với thành công bước đầu của mình, chị vừa đăng ký theo học, vừa vất vả kiếm sống để trang trải cuộc sống của mình. Lúc đó, chị đã thú nhận với bố mẹ những đam mê của mình và khát khao được đứng trên sân khấu biểu diễn trước hàng vạn người. Sau nhiều lần thuyết phục, bố mẹ chị cũng đã đồng ý cho chị theo nghề nhưng với điều kiện chị phải tự lo được cuộc sống của chính bản thân mình. Những khó khăn bước đầu cũng không làm chị nản chí, chị dần dần học được những kỹ thuật điêu luyện, khó khăn ở mỗi bài biểu diễn. Và thành công nối tiếp thành công, khi những huy chương, những tràng pháo tay cũng như phần biểu diễn của mình luôn được kỳ vọng và trông đợi nhất hàng đêm đã được chị phát huy tối đa khả năng của mình để hoàn thành, để cống hiến. Là học sinh khóa 11 năm học 1989 - 1994 Trường Xiếc Việt Nam, Tuyết Hoàn tốt nghiệp loại ưu và được nhận về công tác tại LĐXVN từ đó cho tới nay. Với 36 tuổi đời và gần 20 năm tuổi nghề, Tuyết Hoàn đã tham gia vào rất nhiều chương trình biểu diễn tiêu điểm của LĐXVN ở nhiều thể loại, nhiều tiết mục nghệ thuật xiếc khác nhau tại các buổi biểu diễn ở trong và ngoài nước. Đỉnh cao nhất là chị đã đạt được Huy chương vàng liên hoan Xiếc toàn quốc lần thứ 3 năm 1995.

Niềm vui tưởng chừng cứ thế được nâng lên, khi đến năm 2013 cô gái Tuyết Hoàn đã kết hôn cùng đồng nghiệp của mình là Nguyễn Đức Tài sau... 10 năm quen biết và tìm hiểu. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, chỉ ba tháng sau, trong một lần luyện tập đu dây võng đôi cùng chồng của mình, Tuyết Hoàn đã gặp tai nạn và bị rơi tự do ở khoảng cách khá cao xuống đất. Vụ tai nạn đó tuy không cướp đi mạng sống của chị nhưng đã cướp đi đôi chân lành lặn của chị. Từ khi đó với chấn thương nặng, Tuyết Hoàn đã không còn phản xạ và không có cảm giác gì ở dưới chân. Ước mơ với nghề đã vỡ vụn, có những lúc tưởng chừng chị có thể chết đi để không còn đặt gánh nặng lên vai người chồng mới cưới, không còn những giọt nước mắt nuối tiếc với nghề, không còn bắt gặp những cái nhìn thương hại về phía chị và càng không muốn đối diện những tiếng xì xào bàn tán, cái chép miệng đầy thương tâm vì thiệt thòi.

Nhưng Tuyết Hoàn đã nghĩ, dù đau khổ và mệt mỏi cách mấy cũng không bằng nỗi đau của người chồng mình. Với tình yêu của chồng, chị đã gắng gượng bước qua dưới sự giúp sức của anh. Thương vợ, chia sẻ với nỗi đau của vợ khi chật vật sống trong ngôi nhà tập thể 15m2, anh Tài đã mày mò mua nguyên vật liệu về để tạo những đường dây cho chị Hoàn tập luyện đôi chân, tạo ra những chiếc thang từ chiếc dây cho chị Hoàn tự có thể làm sinh hoạt cá nhân khi anh vắng nhà hay có buổi biểu diễn về muộn.

Chị Tuyết Hoàn đang truyền lại những đam mê, khát khao với nghề của mình cho lớp đàn em

Chia sẻ với chúng tôi, chị Hoàn cho biết: Cả hai vợ chồng đang cố gắng, chật vật với đồng lương hơn 3 triệu của anh Tài trong mọi sinh hoạt của cả hai. Mới đây, chị được Liên đoàn Xiếc Việt Nam tạo điều kiện cho chị Hoàn làm công tác giảng dạy cho lớp diễn viên trẻ tại liên đoàn, vừa để chị thực hiện ước mơ còn dang dở khi tiếp tục truyền thụ những kinh nghiệm của mình cho lớp trẻ. Vừa có đồng ra đồng vào để chăm sóc đôi chân bị liệt tủy cứ "trái gió, trở trời" lại trở nên đau nhức và tê buốt. Trong cuộc nói chuyện, chị Hoàn cũng cho biết, chị không phải là trường hợp duy nhất bị tai nạn thương tâm, mà còn có rất nhiều trường hợp khác bị gãy cổ, gãy tay, cưa chận, thậm chí còn bị chấn thương sọ não nằm liệt giường vĩnh viễn. Nhưng những điều đó, không làm cho những con người có đam mê như chị rụt rè, trái lại nó càng làm tăng sự yêu thích cũng như đam mê, thực hiện ước mơ của mình nhiều hơn mỗi lần đứng trên sân khấu.

Chị Hoàn đã cho rằng: "Với các nghệ sĩ xiếc, mọi vinh quang, mọi huy chương đều được đánh đổi, thậm chí cả mạng sống nhưng không phải vì thế mà tất cả mọi người đều quay lưng lại với nghề, đều rũ bỏ những ước mơ của chính mình. Dù đã bị liệt, nhưng với niềm đam mê thì mình vẫn muốn đứng lên, góp một phần sức mình vào nghệ thuật, vào sự thành công của liên đoàn Xiếc Việt Nam. Đưa ước mơ của mình truyền cho đam mê của đàn em lớp dưới, đó là khao khát cả đời của chị để chị được cống hiến và hết lòng với nghệ thuật mà mình đã dâng tặng".

Chia tay vợ chồng chị, chúng tôi mang về một nỗi niềm đau đáu của các nghệ sĩ xiếc, nặng nhọc với nghề, nguy hiểm với nghề bằng những giọt mồ hôi, bằng nước mắt, bằng những tai nạn thương tâm nhưng để có được những tràng pháo tay của khán giả. Nhưng ít ai biết được, đằng sau sân khấu cánh gà là cả một niềm đau đáu với nghệ thuật, một niềm mong mỏi được cống hiến và được "đối xử công bằng" trong một một nghệ thuật có sự nguy hiểm cao như môn nghệ thuật Xiếc này.

Nguồn: Một thế giới

Cô gái họ Ngô "đánh đổ" Guillaume Graechen

Cái tên Guillaume Graechen ngày càng trở nên quen thuộc với người hâm mộ Việt Nam sau màn trình diễn rất thuyết phục của U19 Việt Nam tại giải U19 ĐNÁ mở rộng mới kết thúc ở Mỹ Đình.

Từ việc bị nghi ngờ chỉ có trình độ của một “ông giáo”, Guillaume Graechen cho thấy anh hoàn toàn có thể chinh phục khán giả trong vai trò một chiến lược gia với bóng đá trẻ.

Ngay sau giải đấu U19 ĐNÁ và chuẩn bị cho VCK U19 Châu Á diễn ra vào tháng 10 tới, Guillaume Graechen lại càng khiến người hâm mộ Việt Nam vui mừng khi tuyên bố sẽ chính thức nhập quốc tịch Việt Nam. Guillaume Graechen đủ điều kiện để có tấm hộ chiếu màu xanh bởi ngoài việc đã ở Việt Nam hơn 7 năm ròng rã, anh đã xây dựng tổ ấm với một người con gái Việt.

Guillaume Graechen cùng gia đình.

Bị con gái Bình Định hạ gục

Guillaume Graechen ở Việt Nam đã sang năm thứ 7, anh chịu khó học tiếng Việt và có lẽ cách học nhanh nhất chính là việc dùng tiếng Việt để “cưa đổ” một cô gái Việt.

Người Pháp có câu: ‘Tình yêu của người đàn ông đi qua dạ dày”. Điều này có vẻ đúng với Guillaume Graechen. Anh phải lòng một cô đầu bếp ngay ở học viện HAGL Arsenal. Ngô Thị Loan - người con gái Bình Định không có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng nhìn đôn hậu, đằm thắm đã đánh gục chàng trai lãng mạn đến từ nước Pháp. Con gái Bình Định giỏi võ. Có câu: “Ai về Bình Định mà coi. Con gái Bình Định đánh roi đi quyền”. Loan không cần đánh roi, đi quyền, cô đến với Guillaume Graechen bằng tình yêu chân thành, bằng những món ăn Việt Nam và rồi… đánh gục anh. Thật ra, ngoài bóng đá, Guillaume Graechen thích nấu ăn, anh nói là do ảnh hưởng từ mẹ anh - một phụ nữ Pháp luôn đặt sự chăm sóc chồng con lên hàng đầu. Graechen nhìn thấy và nhận thấy ở Loan điều ấy.

Ngày ra mắt nhà vợ, Guillaume Graechen không khỏi bỡ ngỡ, lo lắng. Thế nhưng “cái bản mặt” hiền lành, cộng với chút vốn tiếng Việt đã giúp anh chiếm trọn tình cảm của nhà gái. Sau mấy năm lấy nhau, Guillaume Graechen và Loan đã có hai mặt con. Năm 2012, vợ chồng vị HLV người Pháp đón đứa con trai đầu lòng và đặt tên là Phi Long (Graechen nói là để kỷ niệm năm… rồng Nhâm Thìn), tên Pháp là Leito Graechen. Tháng 8.2013, hai vợ chồng đón thêm “công chúa” có tên Melita. Nhắc đến cậu cả, Graechen không giấu được tự hào, anh nói: “Có lẽ Leito Graechen có gen bóng đá của tôi, nó có tình yêu đặc biệt với trái bóng. Thế nhưng có thể trở thành cầu thủ hay không lại là chuyện khác. Nói thật là tôi mong con trai tôi trở thành cầu thủ”.


Trở thành người Việt Nam

Ông nội của Guillaume Graechen đã từng tới Việt Nam trong cuộc chiến tranh Đông Dương của Pháp. Thế nhưng, Graechen lại không có cơ hội để tìm hiểu về đất nước Việt Nam qua ông nội thậm chí khi còn làm việc ở Thái Lan trong vai trò là giáo viên học viện JMG Thái Lan, Graechen còn không biết “Việt Nam nằm ở chỗ nào ở Châu Á”. Song khi nhận lệnh đến Việt Nam, anh sẵn sàng và không ngờ đó chính là bước ngoặt trong cuộc đời mình.

Thật sự thì Graechen không được biết đến nhiều, anh âm thầm làm việc như một giáo viên mẫn cán ở HAGL - Arsenal JMG, chăm lo cho từng đứa nhỏ kỹ chiến thuật trên sân tới bữa ăn, giấc ngủ. Nhiều cầu thủ như Công Phượng, Tuấn Anh, Đông Triều xa nhà lên phố Núi học bóng đá từ khi 11-12 tuổi, cái tuổi vẫn khóc nhè và đái dầm thì đã có Graechen bên cạnh. Sự chăm sóc của anh khiến bọn trẻ cảm động và gọi với cái tên thân mật “bố Giôm”.

Lẽ ra nhiệm kỳ của Guillaume Graechen sẽ kết thúc trong năm nay, thế nhưng ông bầu Đoàn Nguyên Đức đã quyết định mời Guillaume Graechen thêm một nhiệm kỳ nữa. Trong chuyện này không chỉ vì bầu Đức “mến mộ” Graechen mà còn là muốn anh trở thành công dân Việt Nam, muốn gia đình anh định cư tại đây.

Với sự giúp đỡ về tài chính của bầu Đức, Graechen đã cùng vợ quyết định ở lại Pleiku để định cư. Họ đã mua một mảnh đất rộng hơn 100 mét vuông tại ngoại ô Pleiku để xây nhà. Gọi là dinh thự nhưng rõ ràng đây là một tổ ấm lý tưởng với sân vườn bao quanh nằm giữa một không gian thoáng đãng.

Trong sự vui mừng của người hâm mộ về sự tiến bộ của tuyển U19 Việt Nam, Graechen đã chứng tỏ tình yêu với quê ngoại bằng cách xin nhập tịch Việt Nam. Trong hồ sơ xin nhập tịch, Graechen chọn cái tên Đoàn Guillaume Dương, họ Đoàn là để tri ân với Chủ tịch HAGL Đoàn Nguyên Đức.

Khi bầu Đức tuyên bố có thể sẽ để U19 VN chơi ở V.League thì cũng chẳng loại trừ Đoàn Guillaume Dương sẽ chính thức trở thành HLV trưởng của HAGL trong một vài mùa tới. 

Nguồn: báo Lao Động